CHI HỘI THƯƠNG BINH TINH NGHĨA 282 lê lợi Liên hệ: 0313840668-0934563996               CHI HỘI THƯƠNG BINH TINH NGHĨA 282 lê lợi Liên hệ: 0313840668-0934563996               CHI HỘI THƯƠNG BINH TINH NGHĨA 282 lê lợi Liên hệ: 0313840668-0934563996                                  TIN TỔNGHỢP                     GIÃ SỬ                         QUÂNSỰ                    CHUYỆN LẠ              WEB                                    

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

Những câu chuyện cảm động về loài chó trung thành


(VTC News) - Hai ngày không ăn, không ngủ, chú chó Leao nằm phủ phục bên ngôi mộ chủ nhân của nó vừa mới qua đời trong trận lũ và lở đất lịch sử tấn công Brazil.

Khắp Teresópolis, một trong những khu vực ảnh hưởng nặng nhất do thiên tai tuần trước ở Rio de Janeiro, Brazil, đâu đâu cũng là cảnh tang thương chết chóc. Nhưng sự nghẹn ngào cảm động của mọi người không chỉ hướng tới các nạn nhân của trận lở đất, lũ lụt mà còn rớt nước mắt cảm động khi chứng kiến cảnh tượng chú chó Leao nằm phủ phục bên cạnh ngôi mộ của chủ nhân nó suốt vài ngày qua.
Những câu chuyện cảm động về loài chó trung thành
Leao đã nằm phục bên mộ  chủ nhân của nó trong suốt những ngày qua




Cristina Maria Cesario Santana đã thiệt mạng hôm 15/1 vì lở đất. Thi thể của bà đã được tìm thấy ngay trong ngày và được an táng tại nghĩa trang địa phương. Nhưng kể từ lúc bà được tìm thấy, Leao không hề rời bước khỏi chủ nhân của nó.


Thậm chí, khi ngôi mộ của bà được dựng lên, Leao vẫn tiếp tục nằm phục ở đó hai ngày hai đêm không hề ăn uống hay bỏ đi xa. Có lẽ nó vẫn nghỉ Santana chỉ ngủ lâu hơn thường ngày một chút và chờ đợi bà thức dậy chơi cùng với nó như mọi ngày.

Những câu chuyện cảm động về loài chó trung thành
Chó Leao trung thành



Đây không phải là bằng chứng đầu tiên chứng minh cho lòng trung thành của những con chó đối với chủ nhân được biết tới trên thế giới. Còn có một câu chuyện về lòng trung thành của chú chó Nhật Bản cũng đã làm rớt nước mắt của biết bao nhiêu người trong gần một thế kỷ qua.
Câu chuyện xảy ra vào năm 1925.
Mỗi buổi sáng, giáo sư Ueno Eizaburo thường đi bộ tới nhà ga Shibuya để bắt tàu điện đi giảng dạy tại Đại học Hoàng Gia (nay là Đại học Tokyo). Theo sau ông luôn là chú chó trung thành Hachi hay còn được gọi là Hachiko.
Hachiko không được phép theo giáo sư tới nơi giảng dạy nên nó chỉ tiễn ông tới nhà ga và chiều chiều đúng 3 giờ nó lại có mặt ở đó để đón giáo sư cùng về nhà.
Nhưng ngày 12 tháng 5 năm đó, giáo sư Eizaburo đột ngột qua đời vì một cơn đột quỵ khi đang đứng trên bục giảng của trường đại học và mãi mãi không thể trở về đúng giờ như đã hẹn với Hachiko hay kịp nói một câu vĩnh biệt với nó.
Nhưng Hachiko không biết được điều đó. Ngày hôm đó, nó vẫn đến nhà ga Shibuya vào đúng lúc 3 giờ chiều để đón chủ nhân của mình. Dù thời điểm 3 giờ đã qua rất lâu, nhiều chuyến tàu đi qua hay thậm chí đã tối khuya mà vẫn không thấy bóng giáo sư Ueno Eizaburo, Hachiko vẫn không nản lòng. Nó vẫn đến đúng nhà ga đó, đúng giờ đó và chờ đợi từ ngày này qua ngày khác. 
Những câu chuyện cảm động về loài chó trung thành
Tượng Hachiko tại nhà ga Shibuya

Không lâu sau, những người đi tàu bắt đầu để ý tới sự chờ đợi vô vọng của Hichiko với người chủ nhân đã qua đời từ lâu. Những người quen cũ của giáo sư Eizaburo tới thông báo với Hachiko rằng nó không phải chờ đợi nữa vì giáo sư sẽ mãi chẳng thể trở về. Nhưng không có ai làm lung lay được lòng trung thành của nó.
Quen với điều đó, người làm vườn cũ của giáo sư Eizaburo, các nhân viên tại nhà ga Shibuya thay nhau chăm sóc cho Hachiko. Họ cho nó ăn và tìm nơi trú ẩn cho nó. Tiếng lành đồn xa, Hachiko bắt đầu trở thành chú chó nổi tiếng khắp nước Nhật và trở thành biểu tượng về lòng trung thành của loài vật gần gũi nhất đối với con người.
Nhiều người đã chọn du lịch tới nhà ga Shinuya chỉ để được gặp Hachiko, để cho nó một chút thức ăn hay thậm chí là chỉ để được chạm tay xoa đầu nó với hy vọng lấy cho mình được một chút may mắn.
Hachiko cứ đợi chủ nhân của nó tại nhà ga Shibuya đúng hẹn tới nhiều năm sau đó. Dù bị bệnh viêm khớp, khó khăn đi lại nhưng nó vẫn không sai hẹn ngày nào. Cuối cùng, nó chỉ thôi chờ đợi khi qua đời vào ngày mùng 7 tháng 3 năm 1935 – gần 10 năm tròn kể từ ngày chia tay giáo sư Eizaburo. Chú chó trung thành được tìm thấy chết ở bên ngoài nhà ga, nơi nó đã đứng vài giờ trước đó chờ đợi giáo sư.
Thông tin về cái chết của Hachiko được tất cả các tờ báo của Nhật Bản thời bấy giờ đồng loạt đưa lên trang nhất. Hàng triệu người dân Nhật Bản đã dành một ngày làm lễ tang cho Hachiko. 
Nhà điêu khắc Ando Takeshi còn được thuê tạc một bức tượng đồng của Hachiko để đặt tại đúng nơi nó từng đứng rất lâu chờ đợi chủ nhân của mình bằng số tiền do những người ngưỡng mộ lòng trung thành của nó đóng góp.
Trong những năm chiến tranh, bất cứ kim loại có sẵn cũng được trưng dụng nấu chảy để làm vũ khí nhưng riêng bức tượng Hachiko vẫn còn được giữ nguyên vẹn. 
Những câu chuyện cảm động về loài chó trung thành
Leao bên ngôi mộ của chủ nhân

Năm 2007, một con chó nòi Đức tên là Rocky bị bắt cóc khi đang đi nghỉ ở ở bãi biển thuộc thành phố Salerno cùng với chủ nhân của nó là Ibrahim Fval, vốn là cư dân thành phố Tuscan, Carrara (Ý).
Không lâu sau đó, Rocky đã tìm cách thoát khỏi tay những kẻ bắt cóc và được một gia đình ở Salerno nhận nuôi.
Tuy nhiên, những người chủ mới khẳng định Rocky luôn tìm cách bỏ trốn trong suốt thời gian ở với họ và đã thành công vào tháng 11 năm 2009.
Tới tháng 1/2010,  Fval nhận được một cuộc gọi từ thành phố Pisa. Một bác sĩ thú y trong lúc chăm sóc cho con chó cái lang thang, nhếch nhác và gầy nhom đã vô tình tìm thấy vết xăm có ghi địa chỉ người chủ sở hữu thực sự của nó.

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

Giấc mơ về những cánh đồng











QĐND - Một cô giáo trẻ hỏi những học trò mầm non của mình là: “Các con có biết các bạn trâu và các bạn bò thường ăn cỏ ở đâu không?” Các mầm non hào hứng: “Con thưa cô. Các bạn ý ăn cỏ trên cánh đồng ạ”. “Thế cánh đồng là gì các con có biết không?” Các mầm non vẫn hồn nhiên: “Thưa cô. Không biết ạ.”
Đừng trách các mầm non vì câu trả lời rất…chân thành đó nhé. Bây giờ, đâu chỉ riêng các bé mầm non, mà cả các bé quá tuổi mầm non, nếu từ lúc sinh ra cho đến thời điểm được hỏi câu hỏi đó mà các bé chưa từng đặt chân  tới một miền quê, nơi có các cánh đồng mênh mông, bao la, bát ngát, thì các bé trả lời thế đâu có gì là sai. Nếu các bé chỉ biết cánh đồng qua phim ảnh, sách báo thì cũng không nên ngạc nhiên nếu lại có một câu trả lời ngây ngô nào đó. Cũng tương tự như việc có bé khóc nức nở vì cãi không lại với bác nông dân khi bác ta khẳng định con bò màu vàng, nâu, chứ không…có đốm như con bò trong sách giáo khoa.
Nói vậy chứ mình không có ý đòi hỏi tất cả các bé trên đời đều phải biết đến cánh đồng, đều phải đến tận những cánh đồng. Nói vậy chỉ là để nhắc nhớ tuổi thơ mình từng có cả một cánh đồng và cả bầu trời rộng lớn. Thời thơ ấu, mình thường trèo lên ngọn đồi giữa cánh đồng lúa làng mình và tự hỏi tại sao đây lại gọi là đồng Thùng? Tại sao kia lại là Lè Vè, Hái Mỏ? Những cái tên đồng không biết xuất xứ do đâu, truyền từ đời nào đến đời này, khi  đọc lên nghe ngộ nghĩnh mà thân thương như một phần máu thịt? Thời thơ ấu, nhà mình toàn phải ăn cơm trộn sắn, khoai. Sắn khoai thường là nhà bác mình trồng, thái nhỏ, phơi khô rồi chở từng bao lên… cứu tế. Lần nào về quê bác cũng dẫn mình ra cánh đồng trồng khoai, khi để vun khoai, khi thì nhặt cỏ và cắt dây khoai về cho lợn. Bác bảo ruộng đồng, cây cối  nghĩa  tình vậy đấy. Cứ rạc mình ra để sống vì người. Khi đó mình còn nhỏ, có biết nghĩ ngợi gì đâu, chỉ thấy mênh mông và lộng gió là thích rồi.
Khi mình thơ ấu, bố mẹ mình đều làm công nhân, nghèo lắm. Bác mình thương các em, các cháu ăn khoai, sắn độn cơm mãi liền cho mượn một mảnh ruộng hai mươi thước ở một cánh đồng có tên là đồng Chối. Lần đầu tiên cả nhà đi cấy lúa vui lắm. Lần đầu tiên bưng bát cơm trắng do chính tay mình cấy hái chăm nom hạnh phúc lắm. Người vô tâm có thể đã quên, nhưng  người hoài cổ như mình thì không quên đâu. Không bao giờ quên đâu. Thật đấy. Những cánh đồng quê nội thực sự hấp dẫn mình từ đó. Những buổi chiều lộng gió, những sớm mai đầm sương.  Người lớn làm việc trên đồng. Trẻ con chăn trâu, cắt cỏ, thả vịt, câu cá. Nào mùa gặt rơm lúa vàng hươm. Nào mùa ngô, lạc ngai ngái mùi no đủ. Mỗi cánh đồng cho mỗi mùa vụ và mỗi loại cây lương thực. Bác lại bảo mình là những cánh đồng cũng như mỗi đời người vậy. Có tên gọi, có tính cách. Phải hiểu những thửa ruộng, những cánh đồng đó, phải đối xử chân tình với nó mới mong no ấm.
Khi đó mình vẫn còn ham chơi, bác nói thì nghe vậy chứ có nghĩ ngợi gì đâu.
Và…cũng có năm mất mùa. Cả cánh đồng bạc thếch, xác xơ. Một gánh lúa trên vai có thể đếm được bao nhiêu hạt thóc. Thì có no ấm cũng phải kinh qua thất bát chứ. Thiên nhiên hào phóng, nhưng cũng khó tính lắm chứ. Thiên nhiên cũng phải thử xem lòng người đối xử ra sao với thiên nhiên chứ. Bác mình nói vậy đấy. Mất mùa, ai cũng buồn, nhưng may là nỗi buồn cũng qua mau và người nông dân nào cũng lại tìm thấy niềm hăng say lao động và hi vọng ở những thửa ruộng của mình, những cánh đồng làng mình.
Một lần, khi cùng bạn đi qua một cánh đồng đang bị lấp đi để xây dựng khu công nghiệp, mình buột miệng than thở: “Cứ thế này thì chẳng bao lâu ta sẽ không còn một cánh đồng nào nữa”. Bạn mình cười ngất, bảo: “Cậu đúng là con mắt hạt đậu. Nước ta có hai vựa lúa lớn là Đồng bằng  sông Hồng và Đồng bằng sông Cửu Long. Nguyên lúa ở đó không những nuôi dân ta thoải mái mà còn xuất khẩu. Những cánh đồng tin hin của cậu không được quy hoạch làm công nghiệp là bất hạnh chứ hay ho gì mà tiếc nuối. Cậu xem thu nhập một năm từ công nghiệp so với nông nghiệp trên chính diện tích ấy chênh như thế nào…”. Và vân vân. Tóm lại là bạn mình diễn thuyết rất hùng hồn. Mình chẳng biết bạn mình nói đúng không nhưng mình…tịt ngóm. Mình chẳng biết nói sao, nhưng mình tiếc nhớ những cánh đồng. Mình luôn nghĩ về những cánh đồng. Và như thể đã mặc định, lúc nào, đi đâu, mình cũng phải ngồi cạnh cửa sổ xe để ngắm những cánh đồng. Những cánh đồng dù ở đâu trên đất Việt Nam ta cũng giống nhau thôi. Mình chưa đi nhiều nơi, nhưng mình tin vậy.
Nhưng lẽ nào một ngày kia mình chỉ còn thấy lại cánh đồng tuổi thơ qua những giấc mơ?

 Trang chủ
Tản văn của PHẠM THANH THÚY HÃY KHAI THÁC TRIỆT ĐỂ

trang chủ
HÃY KHAI THÁC TRIỆT ĐỂ
hoa cau vuon trau


Tràng Bạch-Đông Triều-Quảng Ninh











Tràng Bạch-Đông Triều-Quảng Ninh-
Tôi nhớ mùi thơm dìu dịu của những tép bưởi chua chua man mát, mùi nồng của những quả hồng đỏ mọng cùng vị ngọt ngào của những miếng bánh dẻo, bánh nướng đêm Trung thu.Tuổi thơ tôi đã qua bao mùa trăng nhưng tôi yêu nhất là những lúc trăng tròn đêm Trung thu. Trăng vàng óng trải trên đường theo bước chân những đứa trẻ tay cầm đèn ông sao lấp lánh vừa đi vừa hát bài “Rước đèn ông sao”. Ký ức tôi vẫn còn đây lung linh đêm Trung thu những ngày ấy. Tuổi thơ qua đi nhưng những ký ức còn đọng lại. Nó mãi mãi nơi đây nơi góc trái lồng ngực tôi thổn thức.

Trong mỗi chúng ta ai cũng có tuổi thơ, ai cũng đầy kỷ niệm. Có những kỷ niệm vui, những kỷ niệm buồn. Với tôi đêm Trung thu luôn hằn sâu trong trí nhớ. Vào đêm Trung thu, thời tiết như trong lành hơn, hương hoa hương quả như lẫn vào trong gió chỉ cần hít vào là căng cả lồng ngực toàn cơ thể như căng ra tràn sức sống. Mẹ thường cho chị em tôi ra sân làng, nơi tập trung rất nhiều đứa trẻ. Mỗi đứa một chiếc đèn lồng trên tay, mặc quần áo đẹp đứng bẽn lẽn. Bọn con trai thì tợn hơn, chạy nhảy đùa nghịch khắp nơi, chơi trốn tìm và đuổi bắt, mồ hôi ướt đầm. Nhưng đứa nào đứa nấy đều rất vui vì chỉ một lúc nữa thôi khi các anh chị phụ trách đoàn thể đến là sẽ được phá cỗ, rước đèn, vui phải biết...

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012

Luật quốc tế và chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa - Kỳ 16: “Đường lưỡi bò” phi lý

Ngày 15.6.1996, Trung Quốc (TQ) phê chuẩn Công ước của LHQ về Luật Biển năm 1982 và ban hành Quy định về hệ thống đường cơ sở để tính chiều rộng lãnh hải, bao gồm quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa).
Theo tuyên bố, đường cơ sở tiếp giáp với quần đảo Hoàng Sa gồm 28 điểm nối liền các điểm nhô ra nhất của các đảo, đá, bãi nửa nổi nửa chìm thuộc quần đảo.
Với tuyên bố đường cơ sở này, Bắc Kinh đã đơn phương mở rộng lãnh hải TQ gấp 7 lần từ 370.000 km2 lên 3 triệu km2, bao gồm cả các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, gây lo ngại sâu sắc cho các nước trong khu vực.
Bản đồ đường đứt khúc 9 đoạn của TQ hoàn toàn không có căn cứ pháp lý quốc tế và đi ngược lại với các quy định của Công ước của LHQ về Luật Biển năm 1982 - Ảnh tư liệu 

Quy định đường cơ sở của TQ ở quần đảo Hoàng Sa đã vi phạm hai nguyên tắc cơ bản: đó là sự vi phạm chủ quyền lãnh thổ của VN và cũng là sự vi phạm các quy định của luật biển quốc tế về vạch đường cơ sở. Nếu đặt vấn đề chủ quyền lãnh thổ sang một bên để chỉ xét về mặt kỹ thuật, thì việc vạch đường cơ sở của TQ tại Hoàng Sa không tôn trọng tinh thần và nội dung của Công ước của LHQ năm 1982 về Luật Biển.
Hệ thống đường cơ sở thẳng ở đây nối liền các điểm nhô ra nhất của các đảo, các bãi nửa nổi nửa chìm ngoài cùng của quần đảo. Ở đây rõ ràng TQ đã áp dụng phương pháp vạch đường cơ sở quần đảo chỉ quy định cho các quốc gia quần đảo (Điều 47 của Công ước) để vạch đường cơ sở cho các quần đảo xa bờ.
Điều 47 quy định: quốc gia quần đảo có thể vạch các đường cơ sở thẳng của quần đảo nối các điểm ngoài cùng của các đảo xa nhất và các bãi đá nửa nổi nửa chìm của quần đảo, với điều kiện là tuyến các đường cơ sở này bao lấy các đảo chủ yếu và xác lập một khu vực mà tỷ lệ diện tích nước so với đất, kể cả vành đai san hô, phải ở giữa tỷ số 1/1 và 9/1. Diện tích mà hệ đường cơ sở này của TQ bao lấy là một khu vực rộng 17.000 km2, trong khi tổng diện tích các đảo nổi của quần đảo Hoàng Sa là 10 km2.
Ngoài ra, hầu hết các đá, bãi san hô mà TQ sử dụng ở đây đều không thích hợp cho con người đến ở hoặc không có một đời sống kinh tế riêng. Các đảo này lại cách xa nhau quá 24 hải lý, không có lý do gì có thể nối các đoạn đường cơ sở như vậy. Do vậy bất kỳ một vùng biển nào mà TQ tuyên bố bao quanh vùng biển của các mỏm đá, bãi san hô này về mặt kỹ thuật đều trái với các quy định của Công ước 1982.
Việc TQ phê chuẩn Công ước của LHQ về Luật Biển năm 1982, đồng thời ra tuyên bố về đường cơ sở lãnh hải cho thấy mâu thuẫn ngay trong bản thân lập trường và hành động của nước này. Việc gia nhập Công ước và quy định đường cơ sở một mặt gián tiếp tự bác bỏ yêu sách vô lý của TQ đối với cái gọi là "vùng nước tiếp giáp với Tây Sa, Nam Sa lãnh thổ TQ", hoặc đối với "vùng nước lịch sử TQ" trong biển Đông, như một vài học giả TQ đề xướng, được coi như hàm ý chỉ vùng biển nằm trong phạm vi đường "lưỡi bò" (đứt khúc) 9 đoạn thường được thể hiện trên bản đồ TQ từ cuối những năm 1940 trở lại đây, mặt khác lại là một cố gắng tìm ra một cơ sở pháp lý quốc tế mới, hết sức phi lý, để hòng tìm cách duy trì một yêu sách biển trên thực tế là như cũ trong biển Đông.
Ngày 8.7.2010, Phái đoàn thường trực của Indonesia tại LHQ đã có công hàm phản đối công hàm ngày 7.5.2009 của Phái đoàn thường trực của TQ tại LHQ về cái gọi là bản đồ yêu sách hình chữ U (hay đường đứt khúc 9 đoạn) trong biển Đông.
Công hàm phản đối của Indonesia có một ý nghĩa lớn vì Indonesia không phải là một nước tranh chấp chủ quyền trên biển Đông. Indonesia đã theo dõi tranh luận của các bên về đường chữ U và thể hiện quan điểm của mình là TQ đã “không có sự giải thích rõ ràng về cơ sở pháp lý, phương pháp vẽ cũng như quy chế của con đường đứt khúc đó”.
Việc cho phép sử dụng các đảo đá không người ở, ở xa lục địa và nằm giữa biển như điểm cơ sở để đòi hỏi các vùng biển là tổn hại các nguyên tắc cơ bản của Công ước 1982 cũng như xâm phạm đến các quyền lợi chính đáng của cộng đồng quốc tế. Phái đoàn thường trực của Indonesia tại LHQ kết luận bản đồ đường đứt khúc 9 đoạn trong Công hàm ngày 7.5.2009 của Phái đoàn thường trực của TQ tại LHQ hoàn toàn không có căn cứ pháp lý quốc tế và đi ngược lại với các quy định của Công ước của LHQ về Luật Biển năm 1982.
TS Nguyễn Hồng Thao – Nguồn Báo Thanh Niên

Website: kenhdichvu24h.com

Theo Infonet trả nợ

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

PHƯƠNG PHÁP DƯỠNG SINH: GẠO LỨT MUỐI MÈ


PHƯƠNG PHÁP DƯỠNG SINH: GẠO LỨT MUỐI MÈ